SỨC MẠNH NIỀM TIN
Chào tôi, và xin chào các bạn,
Thỉnh thoảng, khi ngồi nhìn lại hành trình cuộc đời đã đi qua, tôi nhận ra rằng phần lớn những hình ảnh mình từng mơ ước đều trở thành hiện thực. Nhận ra điều đó, cảm giác vừa tự hào, nhưng cũng xen lẫn nhiều tiếc nuối.
Giá như ngày ấy mình mơ rõ nét hơn, mơ lớn hơn, có lẽ cuộc đời đã khác đi rất nhiều. Nhưng rồi tôi cũng tự chẹp miệng: “nếu” là điều không thể.
Bởi dù có quay lại bao nhiêu lần, thì phiên bản của mình ở giai đoạn đó vẫn chỉ có từng ấy trí tuệ, từng ấy thông tin. Môi trường và nền tảng của mình cũng chỉ dừng lại ở nấc thang đó. Những người mình gặp cũng không thể khác hơn. Và tất cả những điều ấy — đã góp phần tạo nên số phận của mình.
Cách đây vài hôm, tôi ngồi vẽ lại sơ đồ hành trình 30 năm cuộc đời. Cách vẽ rất đơn giản: liệt kê tất cả các sự kiện, những dấu ấn cảm xúc, những điều tôi nhìn thấy ở chính mình — một cách tỉ mỉ và trung thực.
Ở 30 năm đầu đời, tôi chia thành hai giai đoạn:
1. 15 năm đầu: Thời học sinh ngây thơ
Đó là giai đoạn của những cảm xúc và hành vi rất tự nhiên — gần như bản năng thuần túy nhất của một con người.
Tôi khi đó là một cô bé rất nhỏ con, nhưng suốt từ cấp 1 đến cấp 2, và cả 4 năm đại học luôn được thầy cô, bạn bè chọn làm lớp trưởng, rồi liên đội trưởng của trường.
Lúc đó, tôi thấy mình “oai”, rồi dần huyễn hoặc rằng mình đặc biệt, mình có tố chất lãnh đạo.
Nhưng khi nhìn lại, có lẽ bản chất chỉ là: một cô bé lanh lợi, mạnh dạn, ngoan và có phần cá tính hơn so với chuẩn “nữ tính” thông thường.
Chính sự khác biệt đó khiến tôi được chọn.
Nhưng cũng chính vì không nhận ra bản chất của những tố chất ấy, nên khi lớn lên, tôi không hề phát triển thêm. Không rèn luyện, không mài giũa.
Tôi cứ nghĩ đó là thứ mình “có sẵn”. Và rồi, càng lớn, thứ từng là ưu thế lại dần lu mờ.
Nó trở thành một dấu hỏi khó hiểu khi tôi bước ra ngoài xã hội — nơi mà “biển đời” rộng lớn hơn rất nhiều. Còn tôi chỉ là một con cá nhỏ, nhưng lại mang trong mình hình ảnh về cái tôi to lớn hơn cả bầu trời — trong chính ánh nhìn của bản thân.
👉 Kết luận giai đoạn này: Tôi nhìn ra được tố chất bẩm sinh của mình.
2. Giai đoạn 15–30 tuổi
Lựa chọn ngành học
Đây là cột mốc quan trọng đầu tiên của cuộc đời — lần đầu tiên một quyết định của bản thân có thể định hình cả một chặng đường dài phía trước.
Nhưng khi đó, tôi có rất ít thông tin.
Nếu rút ra một bài học cho thế hệ sau, tôi mong rằng các bậc phụ huynh hãy thực sự đồng hành cùng con trong giai đoạn này.
Không chỉ là định hướng, mà là cùng con tìm hiểu, khám phá và vẽ ra những kịch bản rõ ràng nhất cho từng lựa chọn.
Điều đó sẽ giúp các con tiết kiệm rất nhiều thời gian, công sức — và cả những vòng lặp thử-sai không cần thiết.
Còn với tôi, “ánh sáng” duy nhất dẫn đường khi đó chính là ước mơ của ba mẹ.
Ba mẹ đã gieo vào tôi hình ảnh một người bác sĩ — khoác lên mình chiếc áo blouse trắng thật đẹp. Nhưng bản thân tôi lại không biết mình sẽ làm gì cùng với chiếc áo ấy.
Và như một ngọn đèn duy nhất trong bức tranh còn mờ tối của tâm trí, tôi cũng cứ thế đi theo. Rồi… tôi cũng đến.
Nếu được làm lại, hoặc nếu tôi là người dẫn dắt cho thế hệ sau, tôi sẽ đi qua 2 bước:
Bước 1: Quan sát con trẻ
- Dành sự chú tâm thực sự để quan sát con
- Nhìn thấy điểm mạnh
- Nhận diện điểm yếu
- Hiểu được xu hướng tính cách, cách con phản ứng với thế giới
Giúp con gọi tên rõ ràng “mảnh đất” mà mình đang sở hữu — màu mỡ đến đâu, phù hợp với điều gì.
Đây không phải là việc làm trong một thời điểm, mà là một hành trình dài hơi — đi cùng con trong suốt quá trình trưởng thành.
Là sự “sâu sát” đủ để hiểu, nhưng cũng đủ tinh tế để không áp đặt.
Bước 2: Cung cấp thông tin
- Cùng con nhìn ra thế giới
- Phân tích các con đường
- Hiểu rõ đặc thù từng ngành nghề
- Nhìn được bản chất công việc, không chỉ là hình ảnh bề ngoài
Để con có đủ dữ liệu mà tự tay lựa chọn hạt giống cho chính mình.
Ở thời điểm hiện tại, việc này không còn quá khó, vì với AI thông tin đã được “trải phẳng”, kiến thức có thể dễ dàng tiếp cận — nếu biết cách chọn lọc và dẫn dắt.
👉 Điều tôi rút ra ở cột mốc này: Chọn lựa những hạt giống để gieo trồng
Khi mảnh đất còn màu mỡ và chưa bị định hình, gần như bất kỳ hạt giống nào được gieo xuống cũng có thể nảy mầm.
Vì vậy, điều quan trọng không chỉ là “có gieo hay không”, mà là gieo hạt giống gì.
Hãy chú tâm gieo vào lớp trẻ những hạt giống chất lượng. Vì sớm hay muộn, chúng cũng sẽ lớn lên — và kết trái.
Và khi đó, hoa quả nhận được sẽ rất khác nhau.
Như với tôi, ba mẹ đã gieo vào tôi “hạt giống bác sĩ”.
Còn phần việc của tôi, là kiên trì tưới tẩm mỗi ngày bằng niềm tin rằng: một ngày nào đó, mình sẽ khoác lên mình chiếc áo trắng ấy.
Hành trình đi tìm tình yêu
Nếu hành trình thi đại học được gọi là gian truân, thì với tôi, hành trình tình yêu còn gian truân gấp ba lần.
Và điều trực tiếp nhuốm màu khổ đau cho tôi lại chính là… phim ảnh.
Những bộ phim bi lụy, những câu chuyện ngôn tình, những trắc trở được lãng mạn hóa — tất cả đã gieo vào tâm trí non nớt của tôi những kỳ vọng méo mó về tình yêu.
Từ đó, tôi nhận ra một điều cực kỳ quan trọng:
👉 Chất lượng thông tin đầu vào sẽ định hình cuộc đời bạn.
Vì vậy, hãy thật cẩn thận và “khó tính” với những gì bạn nạp vào mỗi ngày: báo chí, phim ảnh, YouTube, TikTok…
Tất cả những phương tiện đó đang âm thầm vẽ nên cuộc đời của chúng ta — từng giây, từng phút.
Nhưng nếu nhìn lại một cách công bằng, phim ảnh không chỉ mang lại tiêu cực.
Bởi chính từ những nguồn thông tin nó mang lại, niềm tin về tình yêu trong tôi… cũng được hình thành.
Trải qua những mối quan hệ tình cảm, chân thành có, lãng mạn có, cũng có cả lừa dối. Nhưng xuyên suốt tất cả, luôn có một điều gì đó bên trong tôi — một điều mà khi ấy tôi chưa thể gọi tên, nhưng nó luôn âm thầm dẫn đường: Đó là nhu cầu được tự do.
Tôi đã yêu rất chân thành, và tôi cũng đã thật sự khổ đau vì tình yêu đó.
Chúng tôi yêu nhau, nhưng càng yêu, tôi lại càng thấy mình… ngột ngạt.
Tôi nhớ có lần tôi đã cay đắng nói với người yêu thuở ấy rằng: “Em ước gì ngày mai thức dậy, em hoàn toàn không nhớ gì về anh.”
Phải mất rất nhiều năm sau, khi đủ bình tĩnh để ngồi lại với chính mình của ngày xưa, tôi mới có thể trả lời được câu hỏi: Vì sao tôi không chọn ở lại dù cho tình yêu đã rất đậm sâu?
Khi ấy, tôi chỉ biết một điều rất mơ hồ: mình khổ.
Ngay từ khoảnh khắc nhận ra mình đã yêu, tôi cũng đồng thời cảm nhận được rằng: mình đã thật bước chân vào “bể khổ” rồi.
Nhưng bây giờ, tôi đã có câu trả lời: Tôi yêu — nhưng không được tự do.
Tôi không được là chính mình trong mối quan hệ đó.
Tôi không thể nói ra những điều mình thật sự nghĩ, không dám hoàn toàn show ra những tri thức hay bản lĩnh tôi có được.
Tôi ngại mình vượt lên anh.. tôi sợ mình phải gánh vác nhiều…
Nhưng bên trong tôi, luôn có một nhu cầu rất rõ ràng: Được sống thật. Được là mình.
Không cần lúc nào cũng đúng nhưng cần được nói — để suy nghĩ được khơi thông, để cảm xúc không bị dồn nén, để những “cặn bã” bên trong không bị tích tụ.
Và chính điều đó… đã khiến tôi không thể ở lại.
Tôi đã thất tình nhiều năm sau, nhưng tôi chưa từng hối hận về quyết định của mình.
Giờ nhìn lại, tôi hiểu rằng: bên trong tôi luôn tồn tại một niềm tin về tình yêu — một tình yêu: chân thật – đồng điệu – và mang lại cảm giác như được trở về nhà.
Và suốt những năm tháng lê chân trên hành trình đi tìm 1 nửa tâm hồn còn thiếu, dù nhiều lần lạc lối, dù trải qua nhiều đau đớn, tôi vẫn đi… theo đúng niềm tin ấy.
Và giờ đây, niềm tin một lần nữa đã đưa tôi cập bến đúng nghĩa ^^.
3. Sức mạnh của niềm tin
Đi qua hai mảng lớn của giai đoạn đầu đời — học vấn và tình cảm — tôi bắt đầu hiểu được phần nào sức mạnh của niềm tin.
Bởi xuyên suốt cả hai hành trình đó, dù có rất nhiều khó khăn, hoang mang và vấp ngã, thứ giúp tôi tiếp tục đi là niềm tin rằng: mình sẽ làm được.
Có thể là một phần may mắn — khi từ bé, trong tôi đã luôn tồn tại một “tiếng nói bên trong”, thúc giục tôi đi về phía những điều mình muốn.
Nhưng để thật sự hiểu và công nhận sức mạnh của niềm tin, thì phải đến khi tôi đọc được một cuốn sách — vào đúng thời điểm mình thi rớt đại học năm đầu tiên: The Magic of Believing của tác giả Claude M. Bristol.
Cuốn sách đến với tôi như một chiếc phao cứu sinh.
Tôi bám vào nó, trôi suốt 365 ngày ròng rã giữa “biển” ôn luyện — và rồi… tôi đã cập bến.
Tôi đã đọc cuốn sách này không dưới 5 lần, ở những giai đoạn khác nhau của cuộc đời. Và mỗi lần áp dụng, nó đều mang lại những kết quả vượt ngoài mong đợi.
Đây cũng là cuốn sách tôi thường tặng cho những người mình thương mến — và nó cũng đã luôn hữu hiệu vì giúp được họ đi qua những giai đoạn khó khăn của cuộc đời.
4. Điều tôi thực sự học được
“Mọi thứ đều có thể đạt được — và mình là người nắm quyền quyết định”
Với mỗi ước mơ, tôi bắt đầu bằng việc làm rõ 3 câu hỏi:
- WHAT — Điều mình thực sự muốn là gì?
- WHY — Vì sao mình muốn điều đó?
- HOW — Mình cần làm gì để đạt được?
Sau đó, tôi dùng niềm tin như một công cụ thực hành.
- Hình dung rõ ràng phiên bản của mình khi đã đạt được mục tiêu
- Cảm nhận những cảm xúc ở thời điểm đó
- Vẽ chi tiết bức tranh tương lai trong tâm trí
Khi bức tranh dần rõ nét, tôi bắt đầu: Viết ra những điều mình cần rèn luyện và hành động!
Dần dần, mọi thứ không còn mơ hồ nữa.
Ước mơ bắt đầu được “dịch” thành những bước đi cụ thể.
5. Điều thực sự diễn ra bên trong
Điều giá trị nhất không nằm ở hành động bên ngoài, mà là sự chuyển dịch bên trong của từng tế bào não, và dần dần là sự thay đổi của toàn cơ thể, biến đổi thành “1 người mới”.
Những suy nghĩ như:
- “mình không thể”
- “điều đó quá khó”
- “điều đó vượt quá khả năng của mình”
… dần dần được thay thế bằng những hình ảnh về sự thành công, về một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Bộ não bắt đầu “tin” rằng: mình đang tiến gần — thậm chí đang ở trong trạng thái đó.
Quá trình này giống như: chiếu ánh sáng vào một căn phòng tối.
Bạn không cần phải “lấy bóng tối ra” — vì điều đó gần như là không thể.
Bạn chỉ cần chiếu thêm ánh sáng vào và bóng tối sẽ dần biến mất.
Niềm tin cũng vậy.
Khi bạn liên tục đưa vào:
- những suy nghĩ tích cực
- những hình ảnh rõ ràng
- những hành động đúng hướng
… thì những giới hạn cũ sẽ dần được thay thế.
Theo đuổi ước mơ là hành trình đi từ: 0 đến Có.
Và trên suốt chặng đường đó, luôn cần một thứ để giữ cho bạn không bỏ cuộc: Niềm tin.
Đó là hành trình biến cái vô hình thành cái hữu hình.
Và có lẽ…đó chính là một dạng “thuật giả kim” của cuộc đời.



