23/08/2026
Xin chào mọi người,
Hôm nay xin được khoe anh Hai của mình: Linh mục Micae Lê Công Khanh.
Ông nội chỉ có 2 người con: cô Lan và ba mình. Anh Hai là con đầu của cô Lan, còn mình là con Út của ba – hơi không cần thiết nhưng thấy viết dô thì biết được ảnh là đầu, còn mình là đít, à không, là chót 😊.
Ba mình kể, thời đi học, anh Hai học giỏi nhất thôn. Là học sinh duy nhất được trường thưởng chuyến đi thăm Lăng Bác. Làng trên xóm dưới mọi người đều biết khi nhắc đến tên Lê Công Khanh. Và rồi Chúa đã tuyển chọn anh cho con đường phụng sự dân Chúa.
Đẻ ra đã là anh em, nhưng mãi đến khi đám cưới, mình mới thật sự được “gặp” anh. Chắc là lúc này mới đủ lớn để hiểu được những lời anh nói. Và, chỉ với 2 ngày tiếp xúc, mình đã hoàn toàn bị chinh phục bởi thế giới quan của anh.
Vì trong người có quá nhiều điều trân quý, nên mình quyết định viết thư cho anh Hai. Mong là anh sẽ dui dẻ khi đọc những dòng tâm ý của con em mình. Hì hì.
Em chào anh Hai,
Sau đám cưới, có nhiều điều hai đứa em muốn làm để lưu giữ, để “khoe” với thiệt nhiều người, vậy mà trong em lại có một thôi thúc kỳ lạ hướng đến việc viết thư gửi đến anh.
Em biết cách này chậm chạp hơn rất nhiều so với việc bốc máy lên gọi điện thăm hỏi, nhưng vì chỉ mới tiếp xúc – rõ hơn là chỉ đến những ngày cưới đó, khi được gặp anh, em mới thật sự hiểu và cảm nhận được sự gần gũi. Nên em nghĩ, một cuộc gọi ngắn sẽ không rõ ràng được những điều em muốn chia sẻ, muốn cảm ơn anh theo một cách chân thành và trọn vẹn nhất. Nên em đã chủ tâm ngâm thật kỹ lá thư này.
Trước tiên, hai vợ chồng em xin được cảm ơn anh vì đã dành hẳn hai ngày để tham dự đám cưới tụi em. Hành trình đi xe xa lắc, rồi còn chuẩn bị tâm ý cho bài giảng làm quà cho tụi nó, vậy mà hai cái đứa nó lại chẳng biết đường gọi để mời anh tham dự, đến lúc anh về rồi cũng không biết gọi hỏi thăm. Hì hì.
Anh Hai bỏ qua cho tụi em nhé 😊. Cũng xuất phát từ việc bản thân em chưa đủ gần để hiểu và kết nối với anh, nên còn chưa biết cách ứng xử sao cho phù hợp. Thế là toàn tập cứ cậy nhờ ba má làm giúp.
Nhưng cũng chính từ cái chỗ chưa tròn đầy đó mà nó thúc đẩy em phải viết thư cho anh. Rồi cũng thúc đẩy tụi em đi hưởng tuần trăng mật bằng cách sắp xếp về với anh chị em nhà cô dượng. Thay vì chỉ có hai đứa, thì tuần trăng mật được gặp gỡ nhậu nhẹt cùng anh chị em, chu cha, tụi em hào hứng lắm luôn á anh.
Tính ra mọi sự diễn tiến theo cách này cũng tạm chấp nhận được anh Hai hé 😊.
Tiếp theo, em sẽ tả một chút bối cảnh ở phía em về mối quan hệ với anh nhé.
Từ ngày còn bé, thỉnh thoảng em có dịp được gặp anh. Có những lần rơi đúng vào giai đoạn tuổi dậy thì – vừa nổi loạn, vừa chướng khí – nhưng trong ký ức của anh, em vẫn chỉ là con bé nhỏ xíu chạy lăng xăng ngoài ngõ.
Còn ở chiều ngược lại, cũng bằng từng ấy lần gặp gỡ, nhưng với nhìn nhận của tuổi mới lớn, em đã tự dựng lên trong mình khoảng cách với anh, tạo nên hình ảnh về một người anh Hai rất khác.
Thế rồi, trong đám cưới, em đã thấy được sự chúc lành của Chúa thông qua rất nhiều biểu hiện, và một điều tuyệt vời trong số đó là: em đã thật sự được “gặp” anh.
Em bị ngưỡng mộ cách anh phân tích vấn đề. Những góc nhìn, những nhận định, hay nói cách khác là luồng tư duy đang chảy trong anh như đã được hình thành từ những nguyên lý rất rõ ràng. Thế nên nghe hiểu, thấm và “đã” lắm anh Hai.
Nghe anh giảng mà cả đại gia đình phía chồng em ngồi khóc tu tu 😅, thiệc em không biết thấm ý thế nào mà sao khóc dữ.
Còn bản thân em, là 1 đứa ở trọ ở ké khắp nơi, đi du lịch cũng toàn chọn nhà thờ để viếng, thế nhưng số buổi lễ được nghe bài giảng sâu sắc – đến giờ vẫn chưa đếm hết số lượt trên bàn tay. Riết rồi việc chọn nhà thờ nào để đi, tiêu chí chỉ còn là: có quạt mát, ca đoàn hát hay, còn bài giảng thì rất là tùy duyên.
Ồ, tính ra là em chỉ mới được nghe anh giảng 2 bài vừa rồi thôi: 10 đỉm toẹt dời ạ!!
Và tiếp nối lời giảng của anh trong lễ Hôn phối:
“Chúa sắp xếp mọi sự qua rất nhiều thế hệ. Ngài không chỉ sắp xếp cho cặp đôi này đến với nhau, mà đã sắp xếp từ thời ông bà xa xưa của mỗi đứa, thế nên giờ đây tụi nó mới đứng đây mà kết duyên cùng nhau.”
Em có một bằng chứng, mà em chọn tin đó là một dấu chỉ:
• Ba mẹ chồng em có 2 người con,
• Ba mẹ em thì có 4,
Và tên của cả 6 đứa em ghép lại là: Long Lân Qui Phụng Hạnh Phúc.Sao mà ngẫu nhiên được anh nhỉ. (mắt long lanh)
Vậy theo như lời anh giảng, ngay đến cái tên mà Chúa còn chăm sóc đến, thì những mối quan hệ, những con người đến với nhau, thậm chí cả những suy nghĩ, những ý niệm riêng đang chảy trong anh, trong em, trong mỗi người – cũng đều là những điều được “gửi đến”, phải không anh Hai?!
Cảm ơn anh vì là anh Hai của tụi em.
Lớp diu.



