Logo này không bắt đầu bằng chiến lược thương hiệu, cũng không đến từ một studio thiết kế lớn. Nó là món quà chia tay từ một người em, một người đồng nghiệp tài hoa mà tôi may mắn được đồng hành trong một đoạn đường ngắn nhưng đủ sâu. Em là một họa sĩ, một tâm hồn nghệ sĩ đích thực nhưng mang trong mình nhiều cảm xúc chưa từng được gọi tên.
Người em là một họa sĩ, một tâm hồn nghệ sĩ đích thực lạc bước vào môi trường công sở. Ngày đầu gặp gỡ, tôi thấy ở bạn có sự nhanh nhạy, lanh lẹ và có sự gai góc của một người mang nhiều tâm sự. Bạn nóng tính, bộc trực, như ngọc thô đang che giấu những vết xước bên trong. Đã có những lần anh em tranh luận về đủ thứ trong cuộc sống. Ban đầu, tôi e dè trước sự bốc đồng ấy, nhưng càng về sau tôi lại nhìn thấy một chiều sâu thăm thẳm và một tài năng đang chờ được công nhận.
Chúng tôi, hai con người khác ngành, khác nghề, đã cùng nhau đi qua những ngày tháng làm việc tử tế, đi chơi cùng với những anh em bạn bè là người trong cộng đồng LGBT. Và rồi, điều kỳ diệu đã đến vào tháng làm việc cuối. Sự dịu dàng của môi trường xung quanh, từ sự tử tế của những người đồng nghiệp, những người anh em đã dần thấm vào suy tư, làm mềm đi lớp gai góc vốn có. Bạn nhẹ nhàng hơn với mọi thứ, và quan trọng nhất, là nhẹ nhàng hơn với chính mình.
Logo này ra đời vào tháng cuối cùng bạn làm việc tại đây. Em vẽ tặng vợ chồng tôi bộ nhận diện này như góp một phần vào lý tưởng chung, nhưng tôi vẫn luôn thắc mắc: Tại sao một người có sở trường Digital Painting, quen thuộc với những thiết kế hiện đại, công nghệ như ngân hàng, lại nảy ra ý tưởng vẽ một bông hoa?

Nhìn vào logo, tôi như thấy một điều rất đẹp đang diễn ra. Em vẽ hoa như thể bên trong em luôn tồn tại một đóa hoa chỉ là trước đây chưa được tìm thấy hoặc bị phớt lờ. Nó tượng trưng cho một nội tâm khác vừa được tìm thấy. Logo này chính là khoảnh khắc đóa hoa ấy lộ diện.
Nhìn logo, tôi suy tư về một điều:”Có những bông hoa không nở được chẳng phải vì thiếu khả năng, mà vì chưa từng được đứng dưới ánh nắng dịu dàng.”
The Normal People ra đời từ niềm tin ấy. Bên trong mỗi người “bình thường” đều ẩn chứa một vẻ đẹp phi thường. Chỉ cần đủ nắng, đủ yêu thương và đặt đúng chỗ, hoa sẽ tự nở.
Cảm ơn người anh em họa sĩ. Với đóa hoa sẵn có trong tim, hãy cứ vững tin bước đi, vì ở bất cứ đâu đủ nắng, hoa sẽ lại tỏa hương.





Cảm ơn 2 vợ chồng anh chị, cảm ơn những người đồng hành cùng em trong suốt chặn đường vừa qua, biết ơn tất cả. Cảm ơn anh đã chia sẽ những gì anh nghỉ để em có thể hiểu bản thân mình hơn. I love everybody so much…tim tim