“Xung quanh tôi mọi người thật thành công!”
Là thật vậy hay mình chỉ đang dán mắt và so đo với những người “hơn” mình? Có phải mình đang thờ ơ với những người mình cho là nhỏ bé, để rồi cái vùng hiển thị hẹp đó khiến bản thân cảm thấy thất bại?
Chào tôi, và xin chào các bạn!
Tâm trạng dạo này cứ lượn lên tuột xuống thất thường quá… Nhìn ra xung quanh chẳng có gì thay đổi để tâm trạng vịn cớ cho sự ất ưỡn của nó nữa, nhưng có lẽ là những điều đã tồn tại từ lâu trong tâm hồn, sẵn có và trực chờ một hạt mưa rơi đúng chỗ để đánh thức bao nỗi lo âu muộn phiền.
Các bạn có thường lướt Facebook không?
Còn mình, sau một thời gian không đụng tới, giờ thật sự SỢ mỗi khi mở lại. Ở đó mọi thứ hoặc hào nhoáng quá, hoặc nỗi buồn cũng được đẩy đến cực điểm. Có người vô tình chạm đúng chỗ mình đang rối, có người thật sự đang “khoe”, có người chỉ kể chuyện đời của họ… nhưng hiệu ứng để lại thường là những nỗi buồn hoặc những xung đột nội tâm khó chịu. Thế rồi chỉ muốn tránh xa hơn.
Đôi khi mình tự hỏi:
- Có phải bản thân đang trốn tránh xã hội không?
- Không nhìn người ta làm sao biết cuộc sống đang có gì?
- Biết đâu lại đang bỏ lỡ dữ liệu để học và phát triển?!
Nhưng, trong tâm thế không sẵn sàng, chưa đủ tu tập thân tính thì việc nhìn thấy người khác thành công đúng mảng mình yếu sẽ rất dễ khơi lên tính sân si có sẵn trong người.
Ngày trước, mỗi lần bị buồn như vậy chỉ biết giữ trong lòng rồi tự giày vò. Điều đó dần thấm sâu và hình thành niềm tin mình là thế thật: yếu kém, chẳng bằng ai…
Nhưng giờ mình áp dụng một chiêu thức – và bạn có thể thử:
Đầu tiên, ngồi xuống và viết ra hết những điều ngưỡng mộ ở người khác.
Chấp nhận cho bản thân được ghen tức tự do, trút hết ra mặt giấy, giải phóng dòng năng lượng đang cuộn xoáy trong người, như kiểu khơi thông dòng chảy để dòng nước lũ được thoát ra biển vậy đó.
Tiếp theo, hỏi bản thân:
“Mình có muốn trở thành người đó – một cách toàn vẹn – hay không?”
Với mình, câu trả lời luôn là không. Mình vẫn muốn là chính mình. Và tự nhiên, cái điều ngưỡng mộ kia trở nên dễ thương hơn, trở thành dấu chỉ đường:
“À, thì ra đó là điều mình muốn có. Vậy việc của mình chỉ là rèn luyện để đạt được mà thôi.”
Đường đã có, còn lại là sự kiên trì.
***
[buổi chiều bình thường]
Mình thích đi đón thằng cháu 3 tuổi sau giờ tan học. Trẻ con lúc nào cũng làm cuộc sống đơn giản hơn nhiều phần.
Có lần mình hỏi nó:
– “Tin có buồn không Tin?”
Nó im lặng, một lúc sau nó trả lời mình:
– “Tin vui.”
– “Tin vui mà sao hay khóc?” mình hỏi tiếp.
– “Tại có mẹ Tin.”
Thế đó, nó khóc không phải vì buồn, mà nó làm nũng. Hay nói cách khác, vì có yêu thương nên mới có khóc nhè, mới có giận dỗi. Và nó cũng chẳng gắn cái cảm xúc đối chiều niềm vui kia nguyên cả ngày. Nỗi buồn, nếu có, trôi qua nhẹ hều.
Mà trẻ con thì bị giới hạn đủ thứ đó chứ, bị giám sát từng hoạt động, bị sửa từng câu nói…mà tụi nó có thấy buồn gì đâu?!
Có lẽ vì tâm tụi nhỏ chưa bị chất đầy bởi những “rác thải suy nghĩ” như người lớn.
Vậy giải pháp là gì?
Mình chọn thiền tập, dọn dẹp cho căn phòng tâm trí còn quá bộn bề.

Xin được giữ lại đây những khoảnh khắc ưu tư đời thường nhỏ bé.
Yêu thương. <3




Thật sâu sắc.