1. Khi hoang mang chạm đến thật sâu
Ra trường được hơn 6 năm, nhìn lại các bạn cùng tổ, cùng lớp, nhiều người đã đi rất xa trên hành trình sự nghiệp: lên TV, làm diễn giả, đi du học, làm phó khoa, hoàn thành lớp cao học… trở thành những hình ảnh thật đáng ngưỡng mộ.
Còn mình vẫn đang loay hoay, chưa biết sẽ tiếp tục học thêm gì…
Hai năm gần đây, có những đêm giật mình tỉnh giấc, cảm giác lo lắng, bất an tràn ngập khắp tâm trí, khi công việc đang làm dần không còn điểm chung để đồng hành lâu dài, trong khi bản thân lại chưa thể gọi tên rõ ràng điều mình thật sự muốn.
Những câu hỏi quen thuộc vẫn thường được nhắc đến:
“Hạnh có đang học thêm gì không?”
“Sắp tới có định hướng gì?”
Mình không có sẵn một câu trả lời nào đủ thật để nói ra.
Mình có thể chọn con đường giống đa số bạn bè, anh chị cùng ngành – tiếp bước theo những gì người trước đã đi. Nhưng mình sợ. Sợ “phí hoài” thêm một lần chọn nữa.
2. Bài học từ “ước mơ đầu tiên”
Mình từng có một ước mơ rất rõ… nhưng cũng thật mơ hồ. Đó là thời điểm chọn ngành, chọn trường thi đại học – “ước mơ đầu tiên của cuộc đời”.
Không có nhiều thông tin. Không có người dẫn đường. Trong đầu chỉ duy nhất hình ảnh: được mặc lên chiếc áo blouse trắng.
Mà tại thời điểm đó bản thân lại không đủ khả năng để hỏi sâu hơn rằng: mình sẽ làm gì với chiếc áo ấy?
Thế nên, khi thật sự được khoác lên hình ảnh “trong mơ”, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì sự hoang mang về công việc đã vội vàng ập đến.
Ước gì, trước khi chọn nghề, mình đã có thể ngồi lại và trả lời thật kỹ những câu hỏi này:
- Mỗi ngày, mình sẽ làm gì trong 8 tiếng tại công sở?
- Tâm thế khi làm việc là gì: nhiệt huyết; thư thái; ưu tiên cho gia đình hay có thể dành hết cho công việc?
- Đồng nghiệp thế nào: là các bạn đến từ nhiều đất nước; là những người trẻ năng động hay các đàn anh dày dạn kinh nghiệm?
- Văn hóa làm việc: thân thiện; cuồng nhiệt; hay đã có lề lối quy củ?
- Thu nhập mong muốn, phúc lợi kỳ vọng?
- Và quan trọng nhất: mình muốn trở thành ai trong công việc?: Một người làm việc hiệu quả/ một leader/ một quản lý đội nhóm 5–10 người, hay thậm chí hàng trăm, hàng ngàn người?
Chính vì vậy, lần này mình không muốn vội vàng.
3. Đi chậm để không lạc đường
Mình vẫn đi làm, chăm chỉ và tử tế với công việc mà cuộc sống thuận duyên đưa đến.
Song song đó, mình thực hiện nhiệm vụ quan trọng nhất:
“Vẽ ra hình ảnh con người mình muốn trở thành trong công việc – một sự nghiệp trong mơ.”
Thế nhưng hành trình ấy thật sự không dễ dàng.
Đóng cửa phòng nhiều đêm, cùng với cây bút và một câu hỏi lặp đi lặp lại trên giấy:
“Hạnh thật sự muốn làm gì?”
Có lúc viết ra rồi bỏ lửng, đầu óc trống rỗng.
Có lúc gạch được vài đầu dòng, nhưng khi ngẫm lại thật chậm thì có vẻ chưa chạm đến được điều bản thân mong muốn.
Như thể câu trả lời vẫn đang bị pha trộn với tiếng nói bên ngoài, nhiễu loạn bởi hình ảnh của bạn bè, ước mơ của ba mẹ, hay những con đường cũ sẵn có nhưng thiếu ánh sáng mặt trời.
Có gì đó vẫn đang trật nhịp với điều trái tim tìm kiếm.
Đồng hành cùng hoang mang, mình vẫn tiếp tục viết, cho phép dòng suy nghĩ được tự nhiên tuôn chảy, không khớp với câu hỏi ban đầu cũng chẳng hề gì.
Mình học cách tôn trọng tiếng nói bên trong, để nó được thoải mái và giúp nó trải lên giấy những điều dù là bộn bề, ngổn ngang, rối rắm.
Giờ đây, câu trả lời vẫn chưa ngã ngũ, nhưng mình chọn được một câu nói làm kim chỉ nam cho hành trình này:
“Hãy gắng tìm nơi trái tim con người, nơi đó chứa đựng mọi câu trả lời của cuộc sống.”
4. Trân trọng và yêu thương những “lỗ hổng” tự thân
Những hoài nghi đôi lúc tựa như cơn lốc xoáy, xoay mòng trong tâm trí, nhưng mình không hối hận hay tiếc nuối vì những gì đã trải qua.
Những thiếu sót, mơ hồ của tuổi trẻ đã tạo nên con người mình của hiện tại.
Những “lỗ hổng” ấy, giờ đây mình muốn ngẫm thật kỹ – để một ngày nào đó, có thể dùng chính trải nghiệm của mình làm kinh nghiệm cho con cháu, cho những người đồng cảnh ngộ.
Mình nghĩ về viên gạch xây nhà: người thợ luôn tạo ra những khoảng rỗng bên trong, để viên gạch trở nên hữu ích. Chính những khoảng trống ấy mới giúp nó gánh được cả một công trình.
Có thể công việc hay môi trường hiện tại chưa phải là “nơi trong mơ”. Nhưng mình nhận ra một điều:
Hãy từng bước trở thành con người mà mình mong muốn trước, dù đang làm bất kỳ công việc gì.
Suy cho cùng, đó cũng chính là cách mình đang đi dần về phía ước mơ.
5. Niềm tin – nguồn nhựa sống
Điều giúp mình yên tâm hơn trên hành trình này là: mình tin.
Tin rằng sẽ đến ngày mình bình an trong công việc.
Tin rằng những đoạn đường tối, những bụi gai, những bước đi chưa biết sẽ dẫn về đâu, tất cả đều đang đưa mình đến gần hơn câu trả lời thật sự.
Mình sẽ tiếp tục đào sâu để chạm đến nguồn cội ước mơ bên trong – nơi mà tiềm năng và khả năng hiện có có thể thống nhất làm một.
Khoảnh khắc này dù rất hoang mang, so sánh, chậm chạp… nhưng đừng bỏ cuộc, Hạnh nhé!
6. Emma – One day
Mình rất thích nhân vật Emma trong phim One Day.
Emma gieo vào mình niềm tin về sự kiên trì, bền bỉ, vượt khó, bằng một tâm hồn rất thơ ca.
Phim là hành trình về 2 khía cạnh tình yêu và sự nghiệp mà Emma phải bước đi từ nấc thang rất thấp theo như cách nhìn chung của xã hội.
Cô thích viết, thích làm thơ, và tình yêu đơn phương đã làm sáng lên những cung bậc cảm xúc qua những trang nhật ký cô viết.
Diễn tiến bộ phim giúp mình thấm được hành trình mà nhân vật đã đi qua – một hành trình lột xác theo tháng năm, chậm… chậm, nhưng mỗi ngày mỗi sáng.
Trong một thời gian dài, Emma không dám nhìn nhận tài năng của chính mình – điều mà những người bên cạnh đều thấy rõ và trân quý.
Cô loay hoay thật lâu để bộc lộ, để tự giải thoát bản thân. Phải đi qua rất nhiều năm tháng, tác phẩm của cô mới tìm được đường đến với công chúng, được đón nhận và yêu thương.
Hành trình Emma bước qua dường như trải dài cả một đời người. Nhưng cô đã thành công – theo cách rất riêng – để rồi có thể thư thái, an yên với đam mê của mình.
Phim nói nhiều về tình yêu, nhưng hôm nay, mình chọn nhìn Emma ở khía cạnh sự nghiệp – dưỡng nuôi thêm niềm tin cho con đường mình đang đi.
Chúc tôi luôn vững tin, kiên trì và thêm phần dịu dàng với bản thân trên hành trình đi tìm sự nghiệp nhé.
Yêu thương <3



