CHUYỆN NGÀY CHỦ NHẬT: SỐ 01

CHUYỆN NGÀY CHỦ NHẬT: SỐ 01

Chào tôi, và xin chào các bạn,

Chủ nhật luôn mang trong nó một sự thư thái rất riêng.
Chủ nhật hôm nay của tôi cũng vậy. Và điều làm nó trở nên đặc biệt hơn, là khi tâm trí tôi đã thật sự “ở đó”, thật sự tận hưởng từng phút giây đang trôi.

Mọi thứ rất bình dị: một chút nhạc nền cổ điển, một không gian gọn gàng, yên ắng.
Tôi rửa chén, ủi đồ, quét nhà — chỉ có vậy ^^. Thế mà, có một khoảnh khắc tôi chợt nổi da gà khi nhận ra: mình đang thật sự “chill” với từng việc nhỏ.
Và rồi tôi biết — đó chính là sự bình yên trong tâm hồn.

Nếu cứ vội vàng cắt ngang thời gian và không gian để mô tả, thì làm sao có thể lột tả hết những gì tạo nên sự bình yên ấy.
Cũng như việc, chúng ta không thể hiểu trọn vẹn đời sống của một con người chỉ qua những gì họ thể hiện ở hiện tại.
Những gì ta nhìn thấy — suy cho cùng — chỉ là phần nổi của một tảng băng. Phần chìm, mới là nền tảng tạo nên con người họ ở giây phút hiện hữu mà ta đang bàn luận.

Vậy mà, con người vẫn thường nói về cuộc đời của một ai đó như thể đã kề cạnh cùng họ đi qua từng ngày, sống cùng nhà suốt nhiều năm tháng.
À mà nghĩ lại — có lúc tôi cũng như vậy thôi. Cũng từng vội vàng phán xét cuộc đời người khác, một cách không đủ tử tế…

1. Mông lung của tuổi trẻ

Sáng nay tôi gặp một người em họ của chồng. Nhìn em, tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Có lẽ cốt lõi của sự bất ngờ là vì: thực tế đang vượt ra khỏi những gì tôi đã vội vàng hình dung và đóng khung trong tâm trí.

Chỉ từ vài thông tin “background” không được ổn lắm của em, tôi đã vô thức dựng lên một hình dung ban đầu, vì thế khi thật sự tiếp xúc, tôi bất ngờ.
Bất ngờ bởi một chất giọng đàn ông, vững vàng. Một thân hình gọn gàng, được rèn luyện nghiêm túc. Một tư duy tử tế. Tất cả hòa lại, tạo nên một người con trai — mà với tôi — có đủ tố chất để thành đạt.

Chủ đề chính chúng tôi nói với nhau là về lựa chọn công việc.
Ở độ tuổi 20–30, có lẽ điều nhức nhối nhất vẫn là câu chuyện sự nghiệp.

Qua cuộc trò chuyện, tôi hiểu rằng “bức tranh tâm trí” của em vẫn còn mờ tối, cộng thêm nền tảng gia đình không cho em được sự tự do. Em như hạt giống của một loại cây lâu năm đang được gieo vào vùng đất khô cằn, thiếu ánh sáng và mưa rơi. Nhưng tôi tin: đã là hạt giống của cây lâu năm, thì sẽ phải mang số phận của cây lâu năm mà thôi.

Như bao bạn trẻ khác, em loay hoay.

Em biết mình có ước mơ, có năng khiếu với gym, muốn trở thành PT. Suốt nhiều năm, em tự tìm tòi, tự rèn luyện. Em đã giúp chồng tôi thay đổi hoàn toàn cơ thể — và không ngoa khi nói rằng, việc tập gym cũng đã thay đổi cuộc đời của chồng tôi.

Em cũng có niềm yêu thích với độ xe, tự mày mò sửa chữa. Và những gì em làm ra đều có giá trị, có chất lượng chứ không phải chỉ có thích rồi bàn mồm về nó.

Nhưng em bị kẹt.

Em không biết bước tiếp theo là gì để những điều mình đang làm có thể cùng hội tụ trên một hành trình dẫn đến ước mơ trở thành PT, và cả một người độ xe chuyên nghiệp.

Vì hoàn cảnh, em làm đủ nghề: làm bánh, thợ hồ, khuân vác… Nhưng nhìn lại, không có công việc nào thực sự đi cùng con đường với ước mơ.

Em còn kẹt lại vì phải đi làm để lo cho em gái, rồi cũng lo cho em trai.

Em gác ước mơ, gác cuộc đời mình sau tất cả.

2. Con đường nào dẫn đến ước mơ?

Trong cuộc trò chuyện, tôi chia sẻ với em một điều khá rõ:

Hãy chọn làm những việc cùng hướng với ước mơ.

Khi “bức tranh tâm trí” còn mờ, khi bản thân còn băn khoăn và chưa thật sự hiểu mình muốn gì, thì rất khó để biết hướng đi nào là đúng. Lúc đó, môi trường đưa gì đến, mình sẽ làm nấy. Và kết quả là những việc mình làm không cùng hướng, không cùng đường với ước mơ.
Giống như: đầu óc nghĩ về trái chuối, nhưng đôi chân lại bước trên con đường dẫn đến vườn cam.

Vì vậy, khi đã nhận ra trong mình có một ước mơ, hãy dành thời gian ngồi lại, tìm hiểu, nghiên cứu, và vạch ra con đường. Sau đó, mới đến câu chuyện của sự kiên trì và nỗ lực.

Tôi chiêm nghiệm thì hành trình này sẽ gồm ba bước:

1. Nhận biết ước mơ (bộ não – mộng mơ)
Đó có thể là những điều đã nằm sẵn trong tiềm thức, hoặc được “gieo” vào mình — và mình cảm thấy hứng thú, bị thu hút.

Ở bước này, hãy tự hỏi:

  • Mình có thật sự thích điều này không?
  • Vì sao lại là ước mơ này?
  • Mình sẽ trở thành ai khi đạt được nó?

→ Kết quả của giai đoạn này là một quyết định rõ ràng: đây là ước mơ mình chọn.

2. Hình dung hành trình (thực tế – thông tin)
Bắt đầu thu thập thông tin trong đời sống thực:

  • Cần học thêm gì?
  • Tự học hay thông qua trường lớp?
  • Cần có thêm những kỹ năng nào?

→ Kết quả là hình dung được từng bước nhỏ trên con đường đã chọn.

3. Hành động (kỷ luật – kiên trì)
Bắt đầu bằng những bước nhỏ, mỗi ngày một chút. Tiến bộ 1% mỗi ngày.

Đừng nôn nóng chuyện đạt được ước mơ trong ngày 1 ngày 2. Nhưng có một điều chắc chắn rằng: cứ tiếp tục bước đi thì ắt sẽ đến.

Và ý nghĩa của hành trình — của cuộc sống — nằm chính ở những bước đi nhỏ bé mỗi ngày.

3. Nắn lại sự tự tin

Trong buổi trò chuyện ngắn ngủi, em có nhắc nhiều đến sự tự tin.

Em nói mình không còn dám tự tin như trước. Em trở nên dè chừng khi bộc lộ bản thân, vì trước đây — theo lời em kể — đã từng bị đời “vả” vài lần khi quá tự tin.

Tôi tin điều đó. Vì tôi cũng từng như vậy ^^.

Có lẽ hầu hết chúng ta — khi đi qua cái tuổi ất ưỡn của vị thành niên — đều từng trải qua. Cái tuổi mà mình nghĩ mình đã lớn, nhưng thực chất vẫn còn là một đứa trẻ. Và việc bị đời “vả” đôi lần… cũng là điều dễ hiểu.

Nói vậy để thấy rằng: cảm giác của em là rất bình thường. Gần như là một phần tất yếu của quá trình trưởng thành.

Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ, là khi em chọn cách thu mình lại.
Bởi lựa chọn đó sẽ tạo ra một phiên bản khác của em — và không có dấu hiệu của sự tiến bộ hơn.

Đây chính là lúc em cần một người dẫn đường, để nói rằng: “không sao cả, điều đó hoàn toàn bình thường”. Để sự tự tin không bị nhốt lại, mà được bổ sung thêm thông tin. Để nó được điều chỉnh, được tinh lọc — và trở thành một sự tự tin có cơ sở, có giá trị.

Tôi nghĩ đến cái “ngông” của tuổi trẻ.

Hành trình đi qua nó thường đầy vết xước. Nhưng khi em đã nhận thức được, thì có lẽ em đã bước qua giai đoạn đó rồi. Chà, trưởng thành rồi đó em nhé!

Vậy điều em nên giữ lại cho hành trình tiếp theo là gì?

Hãy “nắn chỉnh” cái tự tin đã từng bị vả ấy thành một sự tự tin có kiểm soát. Nơi em hiểu nó, làm chủ nó, và sử dụng nó đúng lúc, đúng chỗ.

4. Gởi gắm 1 niềm tin

Thật kỳ lạ.

Từ lúc gặp em, trò chuyện với em, và đến lúc ngồi viết lại những dòng này… không hiểu sao, tôi lại tin vào em.

Tôi tin cuộc đời em sẽ khác. Em sẽ có một cuộc sống tốt hơn hiện tại nhiều lần.

Có thể đó là trực giác. Nhưng cũng có thể, đó là vì những tố chất bộc lộ từ em — là những “dữ liệu đầu vào” đủ tốt để dẫn tôi đến niềm tin ấy.

Chúc em sớm tìm được hướng đi cho hành trình cuộc đời mình.

Chia sẻ bài viết (Copy URL / Facebook)
Avatar photo
The Normal People
Articles: 9

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *